Nguồn: Blog Psonkhanh, 2-5-09
http://blog.360.yahoo.com/blog-6eM.45MhaKk.RdHtpRZzT7I-?cq=1&p=91
LỜI BỘC BẠCH CỦA
MỘT ĐẢNG VIÊN
Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì
tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang
thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu
vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích
đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn
viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của
mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói
ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến
từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ
khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy
mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra
được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói
thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi
người.
Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước,
đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi
Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ
để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin
với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất
nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các
con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ
chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài
công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng.
Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có,
xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội
đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn
vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có
khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền
lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không
phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ
người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng
lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với
động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt
buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm,
và phải biết luồn cúi thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn
rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dỡ, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng
không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao
câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng
biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi
trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”
Những người Đảng viên như tôi bây giờ chiếm đa số tuyệt đối
trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản
nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính
thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng
Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường
lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ
hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi
mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây
giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do
quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như
Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt
Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ.
Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là
Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh
báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội
trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước
v.v..
Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc
quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu
không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan
chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê
Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên
Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến
vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn
thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô
la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn
em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông
ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì
đáng ngạc nhiên.
Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn
không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ
dàng hoặc thay đổi để kkông theo nó, hay tham gia vào những sự thay
đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng
nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng ngày tôi bị buộc
phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những
gì đạo đức giả và ngụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ
Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ
thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng
đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học
tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị
giáo chủ các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng
những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không
có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ
không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ
kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của
mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu
biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại,
thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo
mó và dối trá.
Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh,
số phận, vận nước, ... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có
lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi
cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi
sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người
muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những
gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương
ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với
người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện này dù làm ra vẻ chống
đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền;
giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực
ra họ rất mong muốn những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu
như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm
nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất
dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm
vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá. Những gì
thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể
nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận
ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó,
giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì
mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được.
Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có
tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền
mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân
hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận
được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.
Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý
kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày
nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên
sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ
dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài
phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We
Need để trị tội vì đã “vu khống”
thanh danh của gia đình
“phò mã”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change
tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là
chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mất
hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó
copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.
Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy,
những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều
không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà
còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt
đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử
thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm
bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy
đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số
(tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều
của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai
bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.
Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắn và không thể tránh khỏi, nhiều
người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa
thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào
Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ
thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ
có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái
lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là
khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.
Hãy tha thứ cho tôi nếu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi
viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón
tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người
vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.
Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.
|